Truyện cười - D


Đặc Biệt Giãm Giá

Có một Cha xứ nọ bận đi chơi xa vài bữa, bèn nhờ một vị sư bạn của ông ngồi toà giải tội giùm vào thứ Bảy cuối tuần. Vị sư nói là ông không biết giải tội ra sao . Vị linh mục bèn kêu ông vào toà giải tội với ông để học cách giải tội . Một lúc sau có một ông vào quỳ trước toà và xưng tội:
- Thưa Cha con có phạm tội ngoại tình 3 lần.
Vị linh mục nói:
- Con bỏ vào thùng cho kẻ nghèo ở cuối nhà thờ 5 đồng và đọc 50 chục kinh "Kính mừng"
Ông kia đi ra và vị linh mục nói với vị sư:
- Giải tội dễ ẹt ông thấy chưa .
Thế là thứ bảy vị sư ngồi vào toà giải tội thay cho ông Cha xứ.
Một lúc có một bà kia vào xưng tội:
- Thưa cha con có phạm tội ngoại tình
Ông sư hỏi:
- Mấy lần
- Dạ thưa Cha chỉ có một lần thôi ạ.
Vị sư bèn nói:
- Đi làm thêm hai lần nữa đi rồi về đây bỏ vào thùng cho kẻ nghèo 5 đồng . Tuần này giảm giá đặc biệt làm 3 lần chỉ tốn 5 đồng mà thôi .



Đái Dầm

Bà mẹ mắng đứa con trai lên 7 tuổi:
- Con hư quá! Tối nào cũng đái dầm. Lớn tồng ngồng như thế này mà không biết xấu hổ. Tối nay nhớ cỡi quần ra nghe không? Chứ sáng mai không có ai hầu hạ mà giặt đâu!
Đứa bé ngây thơ vặn lại:
- Thế hả? Vậy đêm kia má cũng đái dầm hay sao mà ba lại nhắc má cởi quần ra .



Đa Tài

    A khoe với B: - Hôm qua tớ thắng cả hai đại kiện tướng cờ vua và bơi lội đấy!
    B: - Thật à?
    A: - Tớ thi đấu cờ vua với kiện tướng bơi lội, và thi bơi với kiện tướng cờ vua.



Dạy Em

    Mỗi lần em nhỏ hỏi anh trai:
    - Anh ơi, em không hiểu tại sao chân gà mái lại ngắn hơn chân gà trống?
    Anh trai cười giải thích:
    - Có thế mà cũng không biết! Đây nhé: Nếu chân gà mái mà dài thì đẻ trứng sẽ rơi từ trên cao xuống vỡ hết! Biết chưa?



Đe Dọa

Anh chồng đi đêm về thì chị vợ đang hấp hối trên giường bệnh. Nàng thều thào bảo chồng:
- Mình này, em không còn sống lâu . Vậy mình hãy thú thật với em đi, tối qua mình đã làm gì ở sở?
- Anh chẳng làm gì cả . Anh chỉ đưa tấm hình của em cho cô bạn cùng sở coi và căn dặn : "Con vợ của anh đây này, em hãy coi chừng mỗi khi gặp mụ ta ở ngoài đường".



Đến Kiện Diêm Vương

Ở dương gian lũ chó bị bắt làm thịt, chúng nó uất ức mới đội đơn vô Diêm Vương kiện. Một con chó đại diện tâu:
- Thưa Diêm Vương, ở dương gian người ta nuôi chúng tôi, chúng tôi hết dạ trung thành, nào giữ cửa giữ nhà, ngăn ngừa trộm đạo, bắt chuột, săn nai, săn thỏ ... Chúng tôi rất trung thành với chủ thế mà một bữa nọ không biết nhằm ngày gì họ bắt chúng tôi làm thịt.
- Họ dữ đến thế à, rồi sao nữa ?
- Dạ họ buộc bốn chân chúng tôi lại rồi họ cắt cổ làm chúng tôi đau đớn vô cùng, có đứa bị bỏ vô bao bố buộc lại rồi liệng xuống nước, bị uống nước ngộp thở chết nữa . Khi chết rồi, họ đổ nước sôi cạo lông chúng tôi trắng bóc. Họ mổ bụng lấy hết gan ruột ra, rồi họ lấy một cái cây dài họ buộc từ đầu tới đuôi và họ gác chúng tôi lên bốn cái cây tréo, ở dưới họ đốt rơm. Họ cầm cái cây dài quay tròn như quay lô tô, lần lần da chúng tôi vàng ườm thơm phức. Lúc đó họ mới chặt chúng tôi ra từng miếng nhỏ, ôi dao bén phân thây . Phần thì họ rô ti với nước dừa xiêm, phần thì nấu với cari nước cốt dừa, ôi mùi thơm phưn phức, phần thì họ làm rựa mận, còn sườn thì họ muối sơ, bữa sau họ nướng trên lửa, mỡ rơi trên than hồng xèo xèo, bốc khói thơm phức, họ ăn với cơm. Họ kéo tới năm bảy người, họ chấm chúng tôi với nước mắm và họ ăn uống ồn ào với bia lađe, rượu đế . Vừa ăn họ vừa khen không ngừng miệng thơm quá, ngon quá và họ còn nói:
- "Sống trên đời không ăn thịt chó, Chết đi rồi thịt chó đâu mà ăn?". Ôi! đau đớn cho chúng tôi lắm Diêm Vương ơi!
Diêm Vương chép miệng và nói:
- Thật vậy à ? Loài người dữ thiệt, dám nấu ra và ăn những món ngon lành như vậy à? Quỷ sứ đâu, bắt một con chó đem làm thịt để ta ăn thử coi có đúng như vậy không, kẻo nói oan cho người .
Ba bốn tên quỷ sứ chạy ào ào ra bắt, bầy chó hốt hoảng cong đuôi bỏ chạy, không con nào dám quay lại sủa .



Diệu Kế

Người con đưa cha đến gặp bác sĩ.
Sau khi khám bệnh, bác sĩ nói là người cha bị bệnh ung thư rất nặng và chỉ sống được 3 tháng nữa thôi . Trên đường về nhà người cha nói với con ghé vào quán rượu gần nhà để uống chút đỉnh vì đàng nào ông ta cũng sắp chết rồi .
Trong quán rượu ông ta nói to với mọi người là ông ta sắp chết vì bệnh AIDS. Sau khi ra khỏi quán, người con hỏi:
- Tại sao ba lại nói là ba sẽ chết vì bệnh AIDS thay vì ung thư?
- Thì tao không muốn thằng nào léng phéng với mẹ mày sau khi tao chết.



Đức Tin

Một bổn đạo đến gặp vị Linh-mục để xin xưng tội:
- Thưa cha, con đã bỏ xưng tội từ hai chục năm nay ...
- Trời ! Con quên Chúa rồi hay sao ?
- Thưa cha không, con vẫn kính mến Chúa và yêu thương mọi người ...
- Sao con lại bỏ xưng tội lâu thế ? Hay là con mất đức tin rồi .
- Không, thưa cha đức tin của con vẫn còn mạnh lắm...
- Con tin gì?
- Con tin thế nào cha cũng sẽ tha hết tất cả tội lỗi cho con, kể cả cái tội ăn cắp chiếc xe hơi của cha hồi năm ngoái .



Đừng Như Bố Mày Tối Qua

Hai anh em đang chơi ngoài sân, bỗng nhiên thằng anh tát thằng em một cái tát vào má . Nó chạy xuống bếp mách mẹ . Bà mẹ vội xoa tay lên má nó rồi nói:
- Thôi nín đi con, hết đau rồi!
Lát sau thằng nhỏ lại chạy vào với cục u trên trán . Bà mẹ liền xoa trán con dỗ:
- Thôi nín đi con, hết sưng rồi!
Nữa giờ sau, lúc bà mẹ đang tiếp chuyện với một bà khách thì thằng nhỏ lại chạy vào khóc lóc:
- Anh Hùng lại đánh con nữa mẹ ạ!
Bà mẹ hỏi:
- Đâu, anh con đánh con chổ nào ?
Thằng nhỏ chỉ vào đũng quần phía trước rồi đáp:
- Anh ấy đá con chỗ này này!
Bà mẹ đỏ mặt mắng:
- Hai anh em mày hư quá ! Cút đi chỗ khác . Lần này đừng có hòng tao xoa như đã dỗ bố mày tối qua đâu nhé.



Đứng và Nằm

Nhân dịp đầu năm dương lịch, Xã Đoài từ nhà quê lên Sài Gòn chơi . Vì muốn thưởng thức phong cảnh của thủ đô, bác bèn thuê một anh phu xích lô chở bác đi thăm khắp các đường phố.
Khi xe đi ngang qua một phòng trà ca nhạc ở đường Trần Hưng Đạo, trong thấy có nhiều cặp trai gái đang ôm nhau nhún nhẩy theo điệu nhạc du dương trầm bổng . Anh phu xích lô có vẻ ta đây là dân thành thị bèn chỉ vào trong và khoe với bác Xã :
- Bác thấy không ? Chỉ có ở Sài Gòn chúng tôi mới có những màn mê ly hấp dẫn như thế này .
Xa Đoài quay lại rướn gân cổ cãi:
- Anh nói láo ! Ở đâu mà chẳng có màn này, nhưng có điều hơi khác là ở đây người ta đứng, còn ở dưới quê chúng tôi thì họ lại nằm.